还李彀士雄卷

宋代 张舜民
河汾之会,韩晋之津。 在昔王马今何人,青衫木笏排风尘。 面如桃花髭如银,长篇大字妙入神。 关辅后辈谁等伦,四方仕宦足邅迍。 归老阌乡玉涧滨,云为友兮山为邻。 森森绿槊万霜筠,汩汩清涟飞两轮。 亭上何所见,荆山早暮来相亲。 斋中何所有,新旧歌诗千百首。 细大搜罗万象劳,放开日月东西走。 世上儿女徒纷纷,作者须教归老手。 君不见古往今来富贵人,灿灿金章悬紫绶。 金珠初入宠方深,骨肉未消名已朽。 又不见李杜死来三百年,至今仰望如星斗。 一联一句挂齿牙,便同金石垂长久。 乃知皇天造万物,独於吾辈偏加厚。 还翁诗卷翁细思,岂是生平都不偶。
fén zhī huì   hán jìn zhī jīn  
zài wáng jīn rén   qīng shān pái fēng chén  
miàn táo huā yín   cháng piān miào shén  
guān hòu bèi shuí děng lún   fāng shì huàn zhān zhūn  
guī lǎo wén xiāng jiàn bīn   yún wéi yǒu shān wèi lín  
sēn sēn 绿 shuò wàn shuāng yún   qīng lián fēi liǎng lún  
tíng shàng suǒ jiàn   jīng shān zǎo lái xiāng qīn  
zhāi zhōng suǒ yǒu   xīn jiù shī qiān bǎi shǒu  
sōu luó wàn xiàng láo   fàng kāi yuè dōng 西 zǒu  
shì shàng ér fēn fēn   zuò zhě jiào guī lǎo shǒu  
jūn jiàn wǎng jīn lái guì rén   càn càn jīn zhāng xuán shòu  
jīn zhū chū chǒng fāng shēn   ròu wèi xiāo míng xiǔ  
yòu jiàn lái sān bǎi nián   zhì jīn yǎng wàng xīng dǒu  
lián guà chǐ 齿   biàn 便 tóng jīn shí chuí cháng jiǔ  
nǎi zhī huáng tiān zào wàn   bèi piān jiā hòu  
hái wēng shī juàn wēng   shì shēng píng dōu ǒu