还京乐

清代 龚翔麟
绿筱岸,津鼓催人且自抛钓线。负吟情酒分,趁潮真去,锁愁閒院。 正芰荷风暖。骄嘶蜀马红鞯汗。最是销凝软尘里,总迷诗眼。 踏青齐路,忆金鞭、茸帽当年,分骑曾射,平沙丛雁。 山根重觅浆家,认依然、柳棬凉罐。算晓风、残月囗卢沟,签程未远。 妒梦无莺语,短宵长在江面。
绿 xiǎo àn   jīn cuī rén qiě pāo diào xiàn 线 yín qíng jiǔ fēn chèn   cháo zhēn suǒ   chóu xián yuàn    
zhèng fēng nuǎn jiāo shǔ hóng jiān hàn zuì shì xiāo níng ruǎn chén zǒng   shī yǎn      
qīng   jīn biān rōng mào dāng nián fēn   céng shè píng   shā cóng yàn    
shān gēn zhòng jiāng jiā   rèn rán liǔ quān liáng guàn suàn xiǎo fēng cán yuè wéi gōu qiān chéng wèi   yuǎn        
mèng yīng   duǎn xiāo zhǎng zài jiāng miàn