还京乐

宋代 方千里
岁华惯,每到和风丽日欢再理。为妙歌新调,粲然一曲,千金轻费。记夜阑沈醉。更衣换酒珠玑委。怅画烛摇影,易积银盘红泪。 向笙歌底。问何人、能道平生,聚合欢娱,离别兴味。谁怜露浥烟笼,尽栽培、艳桃秾李。谩萦牵,空坐隔千山,情遥万水。纵有丹青笔,应难摹画憔悴。
suì huá guàn   měi dào fēng huān zài wèi miào xīn diào   càn rán   qiān jīn qīng fèi lán shěn zuì gēng huàn jiǔ zhū wěi chàng huà zhú yáo yǐng   yín pán hóng lèi
xiàng shēng wèn rén néng dào píng shēng   huān   bié xìng wèi shuí lián yān lóng   jǐn zāi péi yàn táo nóng mán yíng qiān   kōng zuò qiān shān   qíng yáo wàn shuǐ zòng yǒu dān qīng   yìng nán huà qiáo cuì