海风行

明代 杨慎
苍山峡束沧江口,天梁中贯晴雷吼。中有不断之长风,冲波动林沙石走。 只尺颠崖迥不分,征马长嘶客低首。我行其野岁仲春,春寒野阴云物屯。 病骨淩兢坐自踬,欲去未到先愁人。山灵相假若有神,纤萝不动停飙尘。 鸟鸟声乐旅颜破,仆夫笑语庞眉伸。翻思往昔兰台直,披襟曾奋雌雄笔。 金门玉堂远别来,景差唐勒长相忆。飘蓬落羽向南荒,憔悴荣华宁有常。 不学回风悲屈子,江边愁结芰荷裳。
cāng shān xiá shù cāng jiāng kǒu   tiān liáng zhōng guàn qíng léi hǒu zhōng yǒu duàn zhī cháng fēng   chōng dòng lín shā shí zǒu
zhī chǐ diān jiǒng fēn   zhēng cháng shǒu xíng suì zhòng chūn   chūn hán yīn yún tún
bìng líng jīng zuò zhì   wèi dào xiān chóu rén shān líng xiāng jiǎ ruò yǒu shén   xiān luó dòng tíng biāo chén
niǎo niǎo shēng yuè yán   xiào páng méi shēn fān wǎng lán tái zhí   jīn céng fèn xióng
jīn mén táng yuǎn bié lái   jǐng chà táng lēi zhǎng xiàng piāo péng luò xiàng nán huāng   qiáo cuì róng huá níng yǒu cháng
xué huí fēng bēi   jiāng biān chóu jié cháng