还峰卷为宋太守德完题
群山高不极,回合越西城。秋入云根净,霜归石耳清。
望中分树色,空外落泉声。地接天台胜,人含太古情。
几年守真素,一出见平生。莫遣山灵诮,应高黄霸名。
qún
群
shān
山
gāo
高
bù
不
jí
极
,
huí
回
hé
合
yuè
越
xī
西
chéng
城
qiū
。
rù
秋
yún
入
gēn
云
jìng
根
shuāng
净
,
guī
霜
shí
归
ěr
石
qīng
耳
清
。
wàng
望
zhōng
中
fēn
分
shù
树
sè
色
,
kōng
空
wài
外
luò
落
quán
泉
shēng
声
dì
。
jiē
地
tiān
接
tāi
天
shèng
台
rén
胜
,
hán
人
tài
含
gǔ
太
qíng
古
情
。
jǐ
几
nián
年
shǒu
守
zhēn
真
sù
素
,
yī
一
chū
出
jiàn
见
píng
平
shēng
生
mò
。
qiǎn
莫
shān
遣
líng
山
qiào
灵
yīng
诮
,
gāo
应
huáng
高
bà
黄
míng
霸
名
。