海东青行

明代 释梵琦
海东青,高丽献之天子庭。万人却立不敢睨,玉爪金眸铁作翎。 心在寒空鞲在手,一生自猎知无偶。孤飞直出大鹏前,猛志岂落鴐鹅后。 是日霜风何栗冽,长杨树羽看腾瞥。奔云突雾入紫霄,狡兔妖蟆洒丹血。 束身归来如木鸡,众鹘欲并功难齐。尔辈无材空碌碌,不应但费官厨肉。
hǎi dōng qīng   gāo xiàn zhī tiān tíng wàn rén què gǎn   zhǎo jīn móu tiě zuò líng
xīn zài hán kōng gōu zài shǒu   shēng liè zhī ǒu fēi zhí chū péng qián   měng zhì luò é hòu
shì shuāng fēng liè   cháng yáng shù kàn téng piē bēn yún xiāo   jiǎo yāo dān xuè
shù shēn guī lái   zhòng bìng gōng nán ěr bèi cái kōng   yīng dàn fèi guān chú ròu