鼓子复临海县斋

宋代 楼钥
乾道癸已冬,此邦我经行。 郁修气未殄,千家真赤城。 来访临海令,瓦砾纷纵横。 翘然三尺高,问是戒石铭。 徘徊重太息,更闻愁叹声。 试询来者谁,共言令姓彭。 我时语傍人,此邑其将兴。 迨予来赘倅,客馆方暂停。 夜闻箫鼓沸,听事先落成。 起望轮奂美,壮观耸连甍。 百堵日以作,斧斤喜丁丁。 层楼庋敕书,两庑环中庭。 久乃游其间,宏大使我惊。 位置既深稳,斲削仍攻精。 田里不知役,纤粟无输征。 安得屋朗朗,突兀有宁馨。 退食不茗处,扁榜皆佳名。 中虚物自照,政平由心平。 穉柏已可悦,况有贤弟兄。 小亭真吏隐,县拥高山青。 琴堂虽增旧,此意宜细评。 智调天下理,夸言笑后生。 大弦可以急,小弦恐弗胜。 举意属俄顷,立欲如所营。 手足民无措,吏奸益相乘。 不如疎节目,示以信与诚。 施行有次第,幽远无隐情。 上下始相应,温和亮以清。 子贱意不传,仅许胜戴星。 彭令盖得此,所以千里称。 此非以政学,渊源甚分明。 行矣解印去,众心已先倾。 太守荐之朝,一鹗飞青冥。 傍无蚍蜉援,日夜思归耕。 我无荐贤柄,直书气填膺。 安得採诗官,取以彻明廷。
qián dào guǐ dōng   bāng jīng xíng  
xiū wèi tiǎn   qiān jiā zhēn chì chéng  
lái fǎng 访 lín hǎi lìng   fēn zòng héng  
qiào rán sān chǐ gāo   wèn shì jiè shí míng  
pái huái zhòng tài   gèng wén chóu tàn shēng  
shì xún lái zhě shuí   gòng yán lìng xìng péng  
shí bàng rén   jiāng xīng  
dài lái zhuì cuì   guǎn fāng zàn tíng  
wén xiāo fèi   tīng shì xiān luò chéng  
wàng lún huàn měi   zhuàng guān sǒng lián méng  
bǎi zuò   jīn dīng dīng  
céng lóu guǐ chì shū   liǎng huán zhōng tíng  
jiǔ nǎi yóu jiān   hóng shǐ 使 jīng  
wèi zhi shēn wěn   zhuó xuē réng gōng jīng  
tián zhī   xiān shū zhēng  
ān lǎng lǎng   yǒu níng xīn  
tuì 退 shí míng chù   biǎn bǎng jiē jiā míng  
zhōng zhào   zhèng píng yóu xīn píng  
zhì bǎi yuè   kuàng yǒu xián xiōng  
xiǎo tíng zhēn yǐn   xiàn yōng gāo shān qīng  
qín táng suī zēng jiù   píng  
zhì diào tiān xià   kuā yán xiào hòu shēng  
xián   xiǎo xián kǒng shèng  
shǔ é qǐng   suǒ yíng  
shǒu mín cuò   jiān xiāng chéng  
shū jié   shì xìn chéng  
shī xíng yǒu   yōu yuǎn yǐn qíng  
shàng xià shǐ xiāng yìng   wēn liàng qīng  
zi jiàn chuán   jǐn shèng dài xīng  
péng lìng gài   suǒ qiān chēng  
fēi zhèng xué   yuān yuán shén fēn míng  
xíng jiě yìn   zhòng xīn xiān qīng  
tài shǒu jiàn zhī cháo   è fēi qīng míng  
bàng yuán   guī gēng  
jiàn xián bǐng   zhí shū tián yīng  
ān cǎi shī guān   chè míng tíng