孤竹

唐代 段弘古
亭亭骨屹短墙颠,摇曳空明漾素妍。带雨微添寒鹤唳,淩霜不受野云怜。 老松立地同高节,芳草何心吊谪仙。抱此孤根滋九畹,青山一道送流泉。
tíng tíng duǎn qiáng diān   yáo kōng míng yàng yán dài wēi tiān hán líng   shuāng shòu yún lián    
lǎo sōng tóng gāo jié   fāng cǎo xīn diào zhé xiān bào gēn jiǔ wǎn qīng   shān dào sòng liú quán