古战场

宋代 曹勋
烟冥露重霜风号,声悲色惨侵征袍。 据鞍顾名思义盼度沙碛,纵横白骨余残烧。 举鞭迟留问田父,彼将欲语先折腰。 泣云畔寇昔据此,老夫父子服弓刀。 将军下令起丘甲,法严势迫无所逃。 攻城夺险数十战,民残兵弊夷枭巢。 当时二子没於阵,老夫幸免甘无聊。 匹夫僭乱起阡陌,祸延千里俱嗷嗷。 官私所杀尽民吏,坐令骨肉相征鏖。 唯余将军封万户,士卒战死埋蓬蒿。 至今野火野昏黑,天阴鬼哭声嘈嘈。
yān míng zhòng shuāng fēng hào   shēng bēi cǎn qīn zhēng páo  
ān míng pàn shā   zòng héng bái cán shāo  
biān chí liú wèn tián   jiāng xiān zhé yāo  
yún pàn kòu   lǎo gōng dāo  
jiāng jūn xià lìng qiū jiǎ   yán shì suǒ táo  
gōng chéng duó xiǎn shù shí zhàn   mín cán bīng xiāo cháo  
dāng shí èr zi méi zhèn   lǎo xìng miǎn gān liáo  
jiàn luàn qiān   huò yán qiān áo áo  
guān suǒ shā jǐn mín   zuò lìng ròu xiāng zhēng áo  
wéi jiāng jūn fēng wàn   shì zhàn mái péng hāo  
zhì jīn huǒ hūn hēi   tiān yīn guǐ shēng cáo cáo