孤云

唐代 于武陵
南北各万里,有云心更闲。因风离海上,伴月到人间。 洛浦少高树,长安无旧山。裴回不可驻,漠漠又空还。
nán běi wàn   yǒu yún xīn gèng xián yīn fēng hǎi shàng   bàn yuè dào rén jiān
luò shǎo gāo shù   cháng ān jiù shān péi huí zhù   yòu kōng hái