古怨诗
陨叶辞旧枝,飘尘就歧路。
迟徊决绝意,言念平生故。
泥泥行间泥,零零蔓草露。
岂不畏沾污,为子无晨暮。
yǔn
陨
yè
叶
cí
辞
jiù
旧
zhī
枝
,
piāo
飘
chén
尘
jiù
就
qí
歧
lù
路
。
chí
迟
huái
徊
jué
决
jué
绝
yì
意
,
yán
言
niàn
念
píng
平
shēng
生
gù
故
。
ní
泥
ní
泥
háng
行
jiān
间
ní
泥
,
líng
零
líng
零
màn
蔓
cǎo
草
lù
露
。
qǐ
岂
bù
不
wèi
畏
zhān
沾
wū
污
,
wèi
为
zi
子
wú
无
chén
晨
mù
暮
。