估玉

宋代 王安石
潼关西山古蓝田,有气郁郁高拄天。 雄虹雌霓相结缠,昼夜不散非云烟。 秦人挟斤上其巅,视气所出深鑱镌。 得物盈尺方且坚,以斤试叩声泠然。 持归市上求百钱,人皆疑嗟莫爱怜。 大梁老估闻不眠,操金喜取走蹁跹。 深藏牢包三十年,光怪邻里惊相传,欲献天子无由缘。 朝廷昨日锺鼓县,呼工琢圭寘神筵。 玉材细琐不中权,贾孙抱物诏使前。 红罗复叠帕紫毡,发视绀碧光属联。 诏问与价当几千,众工让口无敢先。 嗟我岂识真与全。
tóng guān 西 shān lán tián   yǒu gāo zhǔ tiān  
xióng hóng xiāng jié chán   zhòu sàn fēi yún yān  
qín rén xié jīn shàng diān   shì suǒ chū shēn chán juān  
yíng chǐ fāng qiě jiān   jīn shì kòu shēng líng rán  
chí guī shì shàng qiú bǎi qián   rén jiē jiē ài lián  
liáng lǎo wén mián   cāo jīn zǒu pián xiān  
shēn cáng láo bāo sān shí nián   guāng guài lín jīng xiāng chuán   xiàn tiān yóu yuán  
cháo tíng zuó zhōng xiàn   gōng zhuó guī zhì shén yán  
cái suǒ zhōng quán   jiǎ sūn bào zhào shǐ 使 qián  
hóng luó dié zhān   shì gàn guāng shǔ lián  
zhào wèn jià dāng qiān   zhòng gōng ràng kǒu gǎn xiān  
jiē shí zhēn quán