古有採鞠茱萸篇而无一语及渊明长房旧事鞠茱

宋代 杨冠卿
落英拾秋鞠,委佩纫芳兰。 以其清且芬,可服仍可餐。 吴茱味苦辛,奚亦登君盘。 囊纱萦臂玉,恍记汝南山。 黄鹄招不来,仙子何时还。
luò yīng shí qiū   wěi pèi rèn fāng lán  
qīng qiě fēn   réng cān  
zhū wèi xīn   dēng jūn pán  
náng shā yíng   huǎng nán shān  
huáng zhāo lái   xiān shí hái