古意再贻于鳞 其一

明代 王世贞
飘风起何因,吹氛荡华月。为照虽未周,畴能讥其缺。 众草媚春晖,亭亭违阳柏。雪霜心已知,侵凌表孤直。 秉道不见明,愚者嗤无益。覼缕类谗词,要子在深择。 子其宁尔怀,齐轨之中陌。
piāo fēng yīn   chuī fēn dàng huá yuè wèi zhào suī wèi zhōu chóu   néng quē    
zhòng cǎo mèi chūn huī   tíng tíng wéi yáng bǎi xuě shuāng xīn zhī qīn   líng biǎo zhí    
bǐng dào jiàn míng   zhě chī luó lèi chán yào   zài shēn    
zi níng ěr huái 怀   guǐ zhī zhōng