古意五首 其五

清代 戴梓
昔作君家妇,红颜如夭桃。纺织供衣裳,针线为灯膏。 纤手力井臼,瘁极不言劳。柔肠剌枳棘,何敢嫌糠糟。 黾勉相厥德,结发如同胞。君名幸成就,妾意登云霄。 驾言妾颜色,端肃无丰标。挥金置妖丽,珠玉明纤腰。 欢狎自成族,疏礼徒崇高。历苦华艳谢,乃为群婢嘲。 十日不一顾,一顾已酕醄。尸素自渐退,空房啼中宵。 寒衾枕蟋蟀,旦暮归蓬蒿。妾身不足惜,君德在久要。
zuò jūn jiā   hóng yán yāo táo fǎng zhī gōng shang   zhēn xiàn 线 wèi dēng gāo
qiàn shǒu jǐng jiù   cuì yán láo róu cháng zhǐ   gǎn xián kāng zāo
mǐn miǎn xiāng jué   jié tóng bāo jūn míng xìng chéng jiù   qiè dēng yún xiāo
jià yán qiè yán   duān fēng biāo huī jīn zhì yāo   zhū míng xiān yāo
huān xiá chéng   shū chóng gāo huá yàn xiè   nǎi wèi qún cháo
shí   máo táo shī jiàn tuì 退   kōng fáng zhōng xiāo
hán qīn zhěn shuài   dàn guī péng hāo qiè shēn   jūn zài jiǔ yào