古意送沈宏诗

南北朝 刘孝绰
燕赵多佳丽,白日照红妆。荡子十年别,罗衣双带长。 春楼怨难守,玉阶空自伤。复此归飞燕,衔泥绕曲房。 差池入绮幕,上下傍雕梁。故居犹可念,故人安可忘。 相思昏望绝,宿昔梦容光。魂交忽在御,转侧定他乡。 徒然顾枕席,谁与同衣裳。空使兰膏夜,炯炯对繁霜。
yān zhào duō jiā   bái zhào hóng zhuāng dàng shí nián bié   luó shuāng dài zhǎng
chūn lóu yuàn nán shǒu   jiē kōng shāng guī fēi yàn   xián rào fáng
chā chí   shàng xià bàng diāo liáng yóu niàn   rén ān wàng
xiāng hūn wàng jué   宿 mèng róng guāng hún jiāo zài   zhuǎn dìng xiāng
rán zhěn   shuí tóng shang kōng shǐ 使 lán gāo   jiǒng jiǒng duì fán shuāng