古意四首寄张可与孙晋卿

宋代 陆文圭
牧儿狭迳碍樵枝,樵儿格斗暮不归。 于菟一声啸篁谷,两儿惊散走如飞。
ér xiá jìng ài qiáo zhī   qiáo ér dòu guī  
shēng xiào huáng   liǎng ér jīng sàn zǒu fēi