古意三首

唐代 常建
二妃方访舜,万里南方悬。远道隔江汉,孤舟无岁年。 不知苍梧处,气尽呼青天。愁泪变楚竹,蛾眉丧湘川。 后人立为庙,累世称其贤。过客设祠祭,狐狸来坐边。 怀古未忍还,猿吟彻空山。 明月照高阁,彩女褰罗幕。歌舞临碧云,箫声沸珠箔。 青鸾临南海,天上双白鹤。万里齐翼飞,意求君门乐。 玉霄九重闭,金锁夜不开。两翅自无力,愁鸣云外来。 态深入空贵,世屈无良媒。俯仰顾中禁,东飞白玉台。 楚王竟何去,独自留巫山。偏使世人见,迢迢江汉间。 驻舟春溪里,皆愿拜灵颜。寤寐见神女,金沙鸣珮环。 闲艳绝世姿,令人气力微。含笑竟不语,化作朝云飞。
èr fēi fāng fǎng 访 shùn   wàn nán fāng xuán yuǎn dào jiāng hàn   zhōu suì nián
zhī cāng chù   jìn qīng tiān chóu lèi biàn chǔ zhú   é méi sàng xiāng chuān
hòu rén wèi miào   lěi shì chēng xián guò shè   li lái zuò biān
huái 怀 wèi rěn hái   yuán yín chè kōng shān
míng yuè zhào gāo   cǎi qiān luó lín yún   xiāo shēng fèi zhū
qīng luán lín nán hǎi   tiān shàng shuāng bái wàn fēi   qiú jūn mén
xiāo jiǔ zhòng   jīn suǒ kāi liǎng chì   chóu míng yún wài lái
tài shēn kōng guì   shì liáng méi yǎng zhōng jìn   dōng fēi bái tái
chǔ wáng jìng   liú shān piān shǐ 使 shì rén jiàn   tiáo tiáo jiāng hàn jiān
zhù zhōu chūn   jiē yuàn bài líng yán mèi jiàn shén   jīn shā míng pèi huán
xián yàn jué shì 姿   lìng rén wēi hán xiào jìng   huà zuò zhāo yún fēi