古意 其三

明代 李攀龙
嶰阴有孤竹,常含千岁霜。截为雄鸣管,其音中清商。 岂不在人耳,世已无凤皇。新声自一时,艳曲乱高倡。 安得日相御,并坐君子堂。
xiè yīn yǒu zhú   cháng hán qiān suì shuāng jié wèi xióng míng guǎn   yīn zhōng qīng shāng    
zài rén ěr   shì fèng huáng xīn shēng shí yàn   luàn gāo chàng    
ān xiāng   bìng zuò jūn zi táng