古银杏

明代 顾璘
突兀蔽庭户,长绳那可量。抡材掩荆楚,问岁失萧梁。 云实时堪结,雷枝半已荒。离奇难尔用,匠石转神伤。
tíng   zhǎng shéng liàng lún cái yǎn jīng chǔ   wèn suì shī xiāo liáng
yún shí shí kān jié   léi zhī bàn huāng nán ěr yòng   jiàng shí zhuǎn shén shāng