谷隐寺

宋代 李廌
挈巢江湖去,端为山水癖。 朅来谷隐游,契我赏心适。 寒江渺平楚,复岭转层壁。 谁与龙象筵,一扫狐兔迹。 彩云布楼台,迎日丽金碧。 堂高磬声邃,壑远松响激。 山光晚相照,空翠浓欲滴。 行当就墟市,幽栖买泉石。 日咏招隐诗,时过弥天释。
qiè cháo jiāng   duān wéi shān shuǐ
qiè lái yǐn yóu   shǎng xīn shì
hán jiāng miǎo píng chǔ   lǐng zhuǎn céng
shuí lóng xiàng yán   sǎo
cǎi yún lóu tái   yíng jīn
táng gāo qìng shēng suì   yuǎn sōng xiǎng
shān guāng wǎn xiāng zhào   kōng cuì nóng
háng dāng jiù shì   yōu mǎi quán shí
yǒng zhāo yǐn shī   shí guò tiān shì