古银槎歌

明代 宋琬
我有匣中银凿落,碧山山人手所作。背镂至正壬寅字,点画形模今宛若。 断节枯根纷错纠,中有仙人博望侯。衣冠甚古须髯苍,飘飘一似乘孤舟。 肘后惜无筇竹杖,袖中或有安石榴。人言八月泛天汉,支机石畔逢牵牛。 奇事流传见图画,炼师何意穷雕锼。当年亲致汗血马,饱历条支经大夏。 安知骨貌久销歇,供人把玩充杯斝。金人已去柏梁台,玉液常沾白莲社。 嗟我瓠落沟断同,潦倒赖尔衰颜红。有酒如渑不称意,欲求仙术寻壶公。 跳身此槎之腹中,穷源再入冯夷宫。为侯改号鸱夷翁。 胡为低眉偃蹇在尘世,枕蛟骑虎愁我躬。
yǒu xiá zhōng yín záo luò   shān shān rén shǒu suǒ zuò bèi lòu zhì zhèng rén yín diǎn   huà xíng jīn wǎn ruò    
duàn jié gēn fēn cuò jiū   zhōng yǒu xiān rén wàng hóu guān shén rán cāng piāo   piāo chéng zhōu    
zhǒu hòu qióng zhú zhàng   xiù zhōng huò yǒu ān shí liú rén yán yuè fàn tiān hàn zhī   shí pàn féng qiān niú    
shì liú chuán jiàn huà   liàn shī qióng diāo sōu dāng nián qīn zhì hàn xuè bǎo   tiáo zhī jīng xià    
ān zhī mào jiǔ xiāo xiē   gōng rén wán chōng bēi jiǎ jīn rén bǎi liáng tái   cháng zhān bái lián shè    
jiē luò gōu duàn tóng   liáo dǎo lài ěr shuāi yán hóng yǒu jiǔ miǎn chēng   qiú xiān shù xún gōng    
tiào shēn chá zhī zhōng   qióng yuán zài féng gōng wèi hóu gǎi hào chī wēng    
wéi méi yǎn jiǎn zài chén shì   zhěn jiāo chóu gōng