孤吟

明代 释函可
空洞接混濛,其中有日月。古哲亲至前,万象森以列。 草木共话言,死骨亦得活。明和春山晖,严凝洒冰雪。 石池起层波,浩浩皆鲜血。鱼龙各生愁,方寸恣出没。 点画入重玄,十指电光掣。星斗尽下来,八方不盈撮。 倏忽天地冥,鬼神栖其穴。残魄静独抱,性光自相悦。 此际吾不知,虽知不能说。
kōng dòng jiē hùn méng   zhōng yǒu yuè zhé qīn zhì qián   wàn xiàng sēn liè
cǎo gòng huà yán   huó míng chūn shān huī   yán níng bīng xuě
shí chí céng   hào hào jiē xiān xuè lóng shēng chóu   fāng cùn chū
diǎn huà zhòng xuán   shí zhǐ diàn guāng chè xīng dǒu jǐn xià lai   fāng yíng cuō
shū tiān míng   guǐ shén xué cán jìng bào   xìng guāng xiāng yuè
zhī   suī zhī néng shuō