古意九首

唐代 贯休
一雨火云尽,闭门心冥冥。兰花与芙蓉,满院同芳馨。 佳人天一涯,好鸟何嘤嘤。我有双白璧,不羡于虞卿。 我有径寸珠,别是天地精。玩之室生白,潇洒身安轻。 只应天上人,见我双眼明。 阳乌烁万物,草木怀春恩。茫茫尘土飞,培壅名利根。 我本是蓑笠,幼知天子尊。学为毛氏诗,亦多直致言。 不慕需臑类,附势同崩奔。唯寻桃李蹊,去去长者门。 美人如游龙,被服金鸳鸯。手把古刀尺,在彼白玉堂。 文章深掣曳,珂珮鸣丁当。好风吹桃花,片片落银床。 何妨学羽翰,远逐朱鸟翔。 乾坤有清气,散入诗人脾。圣贤遗清风,不在恶木枝。 千人万人中,一人两人知。忆在东溪日,花开叶落时。 几拟以黄金,铸作钟子期。 莫轻白云白,不与风雨会。莫见守羊儿,或是初平辈。 人生非日月,光辉岂常在。一荣与一辱,古今常相对。 君不见于公门,子孙好冠盖。 古交如真金,百炼色不回。今交如暴流,倏忽生尘埃。 我愿君子气,散为青松栽。我恐荆棘花,只为小人开。 伤心复伤心,吟上高高台。 常思谢康乐,文章有神力。是何清风清,凛然似相识。 一种为顽嚚,得作翻经石。一种为枯槁,得作登山屐。 永嘉为郡后,山水添鲜碧。何当学羽翰,一去观遗迹。 常思李太白,仙笔驱造化。玄宗致之七宝床, 虎殿龙楼无不可。一朝力士脱靴后,玉上青蝇生一个。 紫皇殿前五色麟,忽然掣断黄金锁。五湖大浪如银山, 满船载酒挝鼓过。贺老成异物,颠狂谁敢和。 宁知江边坟,不是犹醉卧。 忆在山中时,丹桂花葳蕤。红泉浸瑶草,白日生华滋。 箬屋开地炉,翠墙挂藤衣。看经竹窗边,白猿三两枝。 东峰有老人,眼碧头骨奇。种薤煮白石,旨趣如婴儿。 月上来打门,月落方始归。授我微妙诀,恬澹无所为。 别来六七年,只恐白日飞。
huǒ yún jǐn   mén xīn míng míng lán huā róng   mǎn yuàn tóng fāng xīn
jiā rén tiān   hǎo niǎo yīng yīng yǒu shuāng bái   xiàn qīng
yǒu jìng cùn zhū   bié shì tiān jīng wán zhī shì shēng bái   xiāo shēn ān qīng
zhǐ yìng tiān shàng rén   jiàn shuāng yǎn míng
yáng shuò wàn   cǎo huái 怀 chūn ēn máng máng chén fēi   péi yōng míng gēn
běn shì suō   yòu zhī tiān zūn xué wèi máo shì shī   duō zhí zhì yán
nào lèi   shì tóng bēng bēn wéi xún táo   zhǎng zhě mén
měi rén yóu lóng   bèi jīn yuān yāng shǒu dāo chǐ   zài bái táng
wén zhāng shēn chè   pèi míng dīng dāng hǎo fēng chuī táo huā   piàn piàn luò yín chuáng
fáng xué hàn   yuǎn zhú zhū niǎo xiáng
qián kūn yǒu qīng   sàn shī rén shèng xián qīng fēng   zài è zhī
qiān rén wàn rén zhōng   rén liǎng rén zhī zài dōng   huā kāi luò shí
huáng jīn   zhù zuò zhōng
qīng bái yún bái   fēng huì jiàn shǒu yáng ér   huò shì chū píng bèi
rén shēng fēi yuè   guāng huī cháng zài róng   jīn cháng xiāng duì
jūn jiàn gōng mén   sūn hǎo guān gài
jiāo zhēn jīn   bǎi liàn huí jīn jiāo bào liú   shū shēng chén āi
yuàn jūn   sàn wèi qīng sōng zāi kǒng jīng huā   zhǐ wèi xiǎo rén kāi
shāng xīn shāng xīn   yín shàng gāo gāo tái
cháng xiè kāng   wén zhāng yǒu shén shì qīng fēng qīng   lǐn rán shì xiāng shí
zhǒng wèi wán yín   zuò fān jīng shí zhǒng wèi gǎo   zuò dēng shān
yǒng jiā wèi jùn hòu   shān shuǐ tiān xiān dāng xué hàn   guān
cháng tài bái   xiān zào huà xuán zōng zhì zhī bǎo chuáng  
diàn 殿 lóng lóu zhāo shì tuō xuē hòu   shàng qīng yíng shēng
huáng diàn 殿 qián lín   rán chè duàn huáng jīn suǒ làng yín shān  
mǎn chuán zài jiǔ zhuā guò lǎo chéng   diān kuáng shuí gǎn
níng zhī jiāng biān fén   shì yóu zuì
zài shān zhōng shí   dān guì huā wēi ruí hóng quán jìn yáo cǎo   bái shēng huá
ruò kāi   cuì qiáng guà téng kàn jīng zhú chuāng biān   bái yuán sān liǎng zhī
dōng fēng yǒu lǎo rén   yǎn tóu zhǒng xiè zhǔ bái shí   zhǐ yīng ér
yuè shàng lái mén   yuè luò fāng shǐ guī shòu wēi miào jué   tián dàn suǒ wéi
bié lái liù nián   zhǐ kǒng bái fēi