古意二首 其二

明代 释函可
作鸟莫作凤,举世无梧桐。作兽莫作麟,唐虞不再逢。 何如鸡与鹜,饮啄亦从容。鼎俎久相候,安能长自雄。
zuò niǎo zuò fèng   shì tóng zuò shòu zuò lín   táng zài féng
  yǐn zhuó cóng róng dǐng jiǔ xiāng hòu   ān néng zhǎng xióng