古意(二十首)

明代 袁凯
秦师困邯郸,赵氏旦夕危。 鲁连山中来,排患在重围。 折冲不复言,辞金忽焉归。 清风映东夏,千载以为奇。 我思邹孟氏,处世一何宜。 被发虽可救,闭户终可为。 斯言足明训,贤独未之思。¤
qín shī kùn hán dān   zhào shì dàn wēi  
lián shān zhōng lái   pái huàn zài chóng wéi  
zhé chōng yán   jīn yān guī  
qīng fēng yìng dōng xià   qiān zǎi wéi  
zōu mèng shì   chǔ shì  
bèi suī jiù   zhōng wèi  
yán míng xùn   xián wèi zhī     ¤