古意(二十首)

明代 袁凯
翩翩为学士,冠带自成群。 朝去莫来归,终岁常辛勤。 盈盈发春葩,烨烨竞芳辰。 飘风倏然来,零落成埃尘。 黄鹄游四海,日暮集仑仑。 愿言息尔驾,还居守蓬门。¤
piān piān wéi xué shì   guàn dài chéng qún  
cháo lái guī   zhōng suì cháng xīn qín  
yíng yíng chūn   jìng fāng chén  
piāo fēng shū rán lái   líng luò chéng āi chén  
huáng yóu hǎi   lún lún  
yuàn yán ěr jià   hái shǒu péng mén     ¤