古意代友人投所知

唐代 贯休
青松虽有花,有花不如无。贫井泉虽清,且无金辘轳。 客从远方来,遗我古铜镜。挂之玉堂上,如对轩辕圣。 天龙睡坤腹,土蚀金鬣绿。因知燕赵佳人颜似玉, 不得此镜终不(缺一字)。
qīng sōng suī yǒu huā   yǒu huā pín jǐng quán suī qīng   qiě jīn lu
cóng yuǎn fāng lái   tóng jìng guà zhī táng shàng   duì xuān yuán shèng
tiān lóng shuì kūn   shí jīn liè 绿 yīn zhī yān zhào jiā rén yán shì  
jìng zhōng   quē   )。