古意

宋代 耶律铸
黄鹄巢高林,鼋鼍穴深渊。且各独抽宿,人独胡不然。 释耕于陇上,妻子耘其前。人笑苦畎亩,何以遗子孙。 聊以一二答,不可求备论。人皆遗以危,我独遗以安。 春风吹布袖,云满鹿门山。
huáng cháo gāo lín   yuán tuó xué shēn yuān qiě chōu rén 宿   rán    
shì gēng lǒng shàng   yún qián rén xiào quǎn   sūn    
liáo èr   qiú bèi lùn rén jiē wēi   ān    
chūn fēng chuī xiù   yún mǎn 鹿 mén shān