古意

唐代 崔曙
绿笋总成竹,红花亦成子。能当此时好,独自幽闺里。 夜夜苦更长,愁来不如死。
绿 sǔn zǒng chéng zhú   hóng huā chéng zi néng dāng shí hǎo   yōu guī
gèng zhǎng   chóu lái