故衣

宋代 林景熙
箧中出故衣,络纬声四壁。 昔年慈母线,一一手所历, 眷眷游子心,恻恻虚堂夕。 逝水不返流,孤云杳无迹。 空令揽衣人,一线泪一滴。 衣弊奈有时,母恩无穷期。 终邻寸草心,何以报春晖。 朝寒纵砭骨,念此不忍披。 且复返所藏,永寄霜露思。
qiè zhōng chū   luò wěi shēng  
nián xiàn 线   shǒu suǒ  
juàn juàn yóu xīn   táng  
shì shuǐ fǎn liú   yún yǎo  
kōng lìng lǎn rén   xiàn 线 lèi  
nài yǒu shí   ēn qióng  
zhōng lín cùn cǎo xīn   bào chūn huī  
cháo hán zòng biān   niàn rěn  
qiě fǎn suǒ cáng   yǒng shuāng