古意

宋代 宋祁
薄宦若秋带,飘然去林枝。 盲风不我爱,吹堕清淮湄。 淮南苦憀慄,九月繁霜飞。 晚蕙相为叹,崇兰偕此衰。 凋落虽云苦,芬香终不移。 但愿阳春动,要当三秀期。
báo huàn ruò qiū dài   piāo rán lín zhī  
máng fēng ài   chuī duò qīng huái méi  
huái nán liáo   jiǔ yuè fán shuāng fēi  
wǎn huì xiāng wéi tàn   chóng lán xié shuāi  
diāo luò suī yún   fēn xiāng zhōng  
dàn yuàn yáng chūn dòng   yào dāng sān xiù