古意

宋代 王安石
采芝天门山,寒露净毛骨。 帝青九万里,空洞无一物。 倾河略西南,昌射河鼓没。 蓬莱眼中见,人世叹超忽。 当时弃桃核,闻已撑月窟。 且当呼阿环,乘兴弄溟渤。
cǎi zhī tiān mén shān   hán jìng máo
qīng jiǔ wàn   kōng dòng
qīng lüè 西 nán   chāng shè méi
péng lái yǎn zhōng jiàn   rén shì tàn chāo
dāng shí táo   wén chēng yuè
qiě dāng ā huán   chéng xìng nòng míng