古意

唐代 张夫人
辘轳晓转素丝绠,桐声夜落苍苔砖。涓涓吹溜若时雨, 濯濯佳蔬非用天。丈夫不解此中意,抱瓮当时徒自贤。
lu xiǎo zhuǎn gěng   tóng shēng luò cāng tái zhuān juān juān chuī liū ruò shí  
zhuó zhuó jiā shū fēi yòng tiān zhàng jiě zhōng   bào wèng dāng shí xián