古意

唐代 戴休珽
穷秋朔风起,沧海愁阴涨。虏骑掠河南,汉兵屯灞上。 羽书惊沙漠,刁斗喧亭障。关塞何苍茫,遥烽递相望。 弱龄负奇节,侠客多招访。投笔弃繻生,提戈逐飞将。 拔剑照霜白,怒发冲冠壮。会立万里功,视君封侯相。
qióng qiū shuò fēng   cāng hǎi chóu yīn zhǎng lüè nán   hàn bīng tún shàng
shū jīng shā   diāo dǒu xuān tíng zhàng guān sài cāng máng   yáo fēng xiāng wàng
ruò líng jié   xiá duō zhāo fǎng 访 tóu shēng   zhú fēi jiāng
jiàn zhào shuāng bái   chōng guān zhuàng huì wàn gōng   shì jūn fēng hóu xiāng