古意

唐代 温庭筠
莫莫复莫莫,丝萝缘涧壑。散木无斧斤,纤茎得依托。 枝低浴鸟歇,根静悬泉落。不虑见春迟,空伤致身错。
  luó yuán jiàn sàn jīn   xiān jīng tuō
zhī niǎo xiē   gēn jìng xuán quán luò jiàn chūn chí   kōng shāng zhì shēn cuò