古意

唐代 孟郊
荡子守边戍,佳人莫相从。去来年月多,苦愁改形容。 上山复下山,踏草成古踪。徒言采蘼芜,十度一不逢。 鉴独是明月,识志唯寒松。井桃始开花,一见悲万重。 人颜不再春,桃色有再浓。捐气入空房,无憀乍从容。 启贴理针线,非独学裁缝。手持未染彩,绣为白芙蓉。 芙蓉无染污,将以表心素。欲寄未归人,当春无信去。 无信反增愁,愁心缘陇头。愿君如陇水,冰镜水还流。 宛宛青丝线,纤纤白玉钩。玉钩不亏缺,青丝无断绝。 回还胜双手,解尽心中结。
dàng shǒu biān shù   jiā rén xiāng cóng lái nián yuè duō   chóu gǎi xíng róng
shàng shān xià shān   cǎo chéng zōng yán cǎi   shí féng
jiàn shì míng yuè   shí zhì wéi hán sōng jǐng táo shǐ kāi huā   jiàn bēi wàn zhòng
rén yán zài chūn   táo yǒu zài nóng juān kōng fáng   liáo zhà cóng róng
tiē zhēn xiàn 线   fēi xué cái féng shǒu chí wèi rǎn cǎi   xiù wèi bái róng
róng rǎn   jiāng biǎo xīn wèi guī rén   dāng chūn xìn
xìn fǎn zēng chóu   chóu xīn yuán lǒng tóu yuàn jūn lǒng shuǐ   bīng jìng shuǐ hái liú
wǎn wǎn qīng xiàn 线   xiān xiān bái gōu gōu kuī quē   qīng duàn jué
huí huán shèng shuāng shǒu   jiě jìn xīn zhōng jié