古意

唐代 陈羽
十三学绣罗衣裳,自怜红袖闻馨香。人言此是嫁时服, 含笑不刺双鸳鸯。郎年十九髭未生,拜官天下闻郎名。 车马骈阗贺门馆,自然不失为公卿。是时妾家犹未贫, 兄弟出入双车轮。繁华全盛两相敌,与郎年少为婚姻。 郎家居近御沟水,豪门客尽蹑珠履。雕盘酒器常不干, 晓入中厨妾先起。姑嫜严肃有规矩,小姑娇憨意难取。 朝参暮拜白玉堂,绣衣著尽黄金缕。妾貌渐衰郎渐薄, 时时强笑意索寞。知郎本来无岁寒,几回掩泪看花落。 妾年四十丝满头,郎年五十封公侯。男儿全盛日忘旧, 银床羽帐空飕飗.庭花红遍蝴蝶飞,看郎佩玉下朝时。 归来略略不相顾,却令侍婢生光辉。郎恨妇人易衰老, 妾亦恨深不忍道。看郎强健能几时,年过六十还枯槁。
shí sān xué xiù luó shang   lián hóng xiù wén xīn xiāng rén yán shì jià shí  
hán xiào shuāng yuān yāng láng nián shí jiǔ wèi shēng   bài guān tiān xià wén láng míng
chē pián tián mén guǎn   rán shī wéi gōng qīng shì shí qiè jiā yóu wèi pín  
xiōng chū shuāng chē lún fán huá quán shèng liǎng xiāng   láng nián shào wèi hūn yīn
láng jiā jìn gōu shuǐ   háo mén jǐn niè zhū diāo pán jiǔ cháng gàn  
xiǎo zhōng chú qiè xiān zhāng yán yǒu guī   xiǎo jiāo hān nán
zhāo cān bài bái táng   xiù zhù jǐn huáng jīn qiè mào jiàn shuāi láng jiàn báo  
shí shí qiǎng xiào suǒ zhī láng běn lái suì hán   huí yǎn lèi kàn huā luò
qiè nián shí mǎn tóu   láng nián shí fēng gōng hóu nán ér quán shèng wàng jiù  
yín chuáng zhàng kōng sōu liú   . tíng huā hóng biàn dié fēi   kàn láng pèi xià cháo shí
guī lái lüè lüè xiāng   què lìng shì shēng guāng huī láng hèn rén shuāi lǎo  
qiè hèn shēn rěn dào kàn láng qiáng jiàn néng shí   nián guò liù shí hái gǎo