古意

唐代 吴少微
洛阳芳树向春开,洛阳女儿平旦来。流车走马纷相催, 折芳瑶华向曲台。曲台自有千万行,重花累叶间垂杨。 北林朝日镜明光,南国微风苏合香。可怜窈窕女, 不作邯郸娼。妙舞轻回拂长袖,高歌浩唱发清商。 歌终舞罢欢无极,乐往悲来长叹息。阳春白日不少留, 红荣碧树无颜色。碧树风花先春度,珠帘粉泽无人顾。 如何年少忽迟暮,坐见明月与白露。明月白露夜已寒, 香衣锦带空珊珊。今日阳春一妙曲,凤凰楼上与君弹。
luò yáng fāng shù xiàng chūn kāi   luò yáng ér píng dàn lái liú chē zǒu fēn xiāng cuī  
zhé fāng yáo huá xiàng tái tái yǒu qiān wàn xíng   zhòng huā lèi jiān chuí yáng
běi lín cháo jìng míng guāng   nán guó wēi fēng xiāng lián yǎo tiǎo  
zuò hán dān chāng miào qīng huí cháng xiù   gāo hào chàng qīng shāng
zhōng huān   wǎng bēi lái cháng tàn yáng chūn bái shǎo liú  
hóng róng shù yán shù fēng huā xiān chūn   zhū lián fěn rén
nián shào chí   zuò jiàn míng yuè bái míng yuè bái hán  
xiāng jǐn dài kōng shān shān jīn yáng chūn miào   fèng huáng lóu shàng jūn dàn