古意

唐代 权德舆
家人强进酒,酒后能忘情。持杯未饮时,众感纷已盈。 明月照我房,庭柯振秋声。空庭白露下,枕席凉风生。 所思万里馀,水阔山纵横。佳期凭梦想,未晓愁鸡鸣。 愿将一心人,当年欢乐平。长筵映玉俎,素手弹秦筝。 fT睇呈巧笑,惠音激凄清。此愿良未果,永怀空如酲。
jiā rén qiáng jìn jiǔ   jiǔ hòu néng wàng qíng chí bēi wèi yǐn shí   zhòng gǎn fēn yíng
míng yuè zhào fáng   tíng zhèn qiū shēng kōng tíng bái xià   zhěn liáng fēng shēng
suǒ wàn   shuǐ kuò shān zòng héng jiā píng mèng xiǎng   wèi xiǎo chóu míng
yuàn jiāng xīn rén   dāng nián huān píng cháng yán yìng   shǒu dàn qín zhēng
  f   T fT chéng qiǎo   xiào huì yīn qīng yuàn liáng   wèi guǒ 怀 yǒng huái kōng