古意

宋代 洪咨夔
条风从东来,习习振枯槁, 美人倚窗闺,别思忽已早。 昔为连理枝,今为断肠草。 鸡号天五更,发白不待老。
tiáo fēng cóng dōng lái   zhèn gǎo  
měi rén chuāng guī   bié zǎo  
wèi lián zhī   jīn wèi duàn cháng cǎo  
hào tiān gēng   bái dài lǎo