古意

唐代 阎宽
庭树发华滋,瑶草复葳蕤。好鸟飞相从,愁人深此时。 天中有灵匹,日夕嚬蛾眉。愿逐飘风花,千里入遥帷。 心逝爱不见,空歌悲莫悲。
tíng shù huá   yáo cǎo wēi ruí hǎo niǎo fēi xiāng cóng   chóu rén shēn shí
tiān zhōng yǒu líng   pín é méi yuàn zhú piāo fēng huā   qiān yáo wéi
xīn shì ài jiàn   kōng bēi bēi