古阳关

宋代 佚名
渭城朝雨,一霎裛轻尘。更洒遍、客舍青青。弄柔凝、千缕柳色新。 更洒偏,客舍青青,千缕柳色新。休烦恼。劝君更尽一杯酒,人生会少。 自古富贵功名有定分。莫遣容仪瘦损。休烦恼,劝君更尽一杯酒,只恐怕、西出阳关,旧游如梦,眼前无故人。 只恐怕、西出阳关,眼前无故人。
wèi chéng zhāo   shà qīng chén gèng biàn shè qīng qīng nòng róu níng qiān liǔ xīn
gèng piān   shè qīng qīng   qiān liǔ xīn xiū fán nǎo quàn jūn gèng jǐn bēi jiǔ   rén shēng huì shǎo
guì gōng míng yǒu dìng fèn qiǎn róng shòu sǔn xiū fán nǎo   quàn jūn gèng jǐn bēi jiǔ   zhǐ kǒng 西 chū yáng guān   jiù yóu mèng   yǎn qián rén
zhǐ kǒng 西 chū yáng guān   yǎn qián rén