孤雁儿·世人作梅词

宋代 李清照
世人作梅词,下笔便俗。予试作一篇,乃知前言不妄耳。 藤床纸帐朝眠起, 说不尽无佳思。 沈香烟断玉炉寒, 伴我情怀如水。 笛里三弄, 梅心惊破, 多少春情意。 小风疏雨萧萧地, 又催下千行泪。 吹箫人去玉楼空, 肠断与谁同倚? 一枝折得, 人间天上, 没个人堪寄。
shì rén zuò méi   xià biàn 便 shì zuò piān   nǎi zhī qián yán wàng ěr
téng chuáng zhǐ zhàng cháo mián  
shuō jìn jiā
shěn xiāng yān duàn hán  
bàn qíng huái 怀 shuǐ
sān nòng  
méi xīn jīng  
duō shǎo chūn qíng
xiǎo fēng shū xiāo xiāo  
yòu cuī xià qiān xíng lèi
chuī xiāo rén lóu kōng  
cháng duàn shuí tóng  
zhī zhé  
rén jiān tiān shàng  
méi rén kān