孤雁儿

宋代 程垓
在家不觉穷冬好。向客里、方知道。故园梅花正开时,记得清尊频倒。高烧红蜡,暖熏罗幌,一任花枝恼。 如今客里伤怀抱。忍双鬓、随花老。小窗独自对黄昏,只有月华飞到。假饶真个,雁书频寄,何以归来早。
zài jiā jué qióng dōng hǎo xiàng fāng zhī dào yuán méi huā zhèng kāi shí   de qīng zūn pín dào gāo shāo hóng   nuǎn xūn luó huǎng   rèn huā zhī nǎo
jīn shāng huái 怀 bào rěn shuāng bìn suí huā lǎo xiǎo chuāng duì huáng hūn   zhǐ yǒu yuè huá fēi dào jiǎ ráo zhēn   yàn shū pín   guī lái zǎo