孤雁

清代 陈忠平
路遥天迥况离群,扑面狂流寒可扪。清翼才教朝露湿,苍心又被夕霞曛。 秦楼梦藉并刀剪,羌笛曲从湘竹喷。同病却怜痴绝子,密传锦字倍殷勤。
yáo tiān jiǒng kuàng qún   miàn kuáng liú hán mén qīng cái jiào zhāo shī 湿   cāng xīn yòu bèi xiá xūn
qín lóu mèng bìng dāo jiǎn   qiāng cóng xiāng zhú pēn tóng bìng què lián chī jué zi   chuán jǐn bèi yīn qín