顾学正挽辞

宋代 黄裳
行人缘断绝,吊客泪纵横。白发双亲重,青衫一命轻。 仙丹谁际会,禅颂自分明。去住无寻处,今生与后生。
xíng rén yuán duàn jué   diào lèi zòng héng bái shuāng qīn zhòng   qīng shān mìng qīng
xiān dān shuí huì   chán sòng fēn míng zhù xún chù   jīn shēng hòu shēng