古兴二首

唐代 沈晦
蔓草自细微,女萝始夭夭。夤缘至百尺,荣耀非一朝。 敷色高碧岭,流芳薄丹霄。如何摧秀木,正为馀波漂。 茎叶落岩迹,英蕤从风飙。洪柯不足恃,况乃托陵苕。 长安富豪右,信是天下枢。戚里笙歌发,禁门冠盖趋。 攀云无丑士,唾地尽成珠。日晏下双阙,烟花乱九衢。 恩荣在片言,零落亦须臾。何意还自及,曲池今已芜。
màn cǎo wēi   luó shǐ yāo yāo yín yuán zhì bǎi chǐ   róng yào 耀 fēi zhāo
gāo lǐng   liú fāng báo dān xiāo cuī xiù   zhèng wèi piāo
jīng luò yán   yīng ruí cóng fēng biāo hóng shì   kuàng nǎi tuō líng tiáo
cháng ān háo yòu   xìn shì tiān xià shū shēng   jìn mén guān gài
pān yún chǒu shì   tuò jǐn chéng zhū yàn xià shuāng quē   yān huā luàn jiǔ
ēn róng zài piàn yán   líng luò hái   chí jīn