古兴

唐代 常建
汉上逢老翁,江口为僵尸。白发沾黄泥,遗骸集乌鸱。 机巧自此忘,精魄今何之。风吹钓竿折,鱼跃安能施。 白水明汀洲,菰蒲冒深陂。唯留扁舟影,系在长江湄。 突兀枯松枝,悠扬女萝丝。托身难凭依,生死焉相知。 遍观今时人,举世皆尔为。将军死重围,汉卒犹争驰。 百马同一衔,万轮同一规。名与身孰亲,君子宜固思。
hàn shàng féng lǎo wēng   jiāng kǒu wèi jiāng shī bái zhān huáng   hái chī
qiǎo wàng   jīng jīn zhī fēng chuī diào gān 竿 zhé   yuè ān néng shī
bái shuǐ míng tīng zhōu   mào shēn bēi wéi liú piān zhōu yǐng   zài cháng jiāng méi
sōng zhī   yōu yáng luó tuō shēn nán píng   shēng yān xiāng zhī
biàn guān jīn shí rén   shì jiē ěr wèi jiāng jūn chóng wéi   hàn yóu zhēng chí
bǎi tóng xián   wàn lún tóng guī míng shēn shú qīn   jūn zi