故相延陵文定公孙仁冠弁窃喜为诗亦以遗之

明代 祝允明
四海吴夫子,成人见冢孙。礼应先雀弁,欢满及龙门。 紫鷟非家瑞,芳兰是国根。便看瑚琏就,触目有师存。
hǎi   chéng rén jiàn zhǒng sūn yīng xiān què biàn huān   mǎn lóng mén    
zhuó fēi jiā ruì   fāng lán shì guó gēn biàn kàn 便 liǎn jiù chù   yǒu shī cún